Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Một chiều

Trần Bắc Hải
Trên avatar của 3Chai, bạn nào tinh mắt nhìn kỹ có thể thấy một cây anh đào đang nở hoa phía sau cây guitar. Ảnh này chụp tại Studio số 50 trên tầng 2 nhà Clement Dane, có balcony (ban công - HT) nhìn xuống một gốc anh đào già trên đường Du Cane Road, cách bệnh viện Hammersmith khoảng dăm chục bước chân là nơi tôi đã trú ngụ 2 năm khi làm việc ở London. Đây cũng là nơi nhiều lần được chọn làm địa điểm tụ họp của nhóm HV (ham vui).



Tôi được may mắn kết bạn vong niên với nhóm HV, khởi đầu do quen biết Nguyễn Anh Tuấn từ thời Tuấn đi học Thạc sĩ Kiến trúc ở Adelaide. Lúc tôi sang London thì Tuấn đang làm luận án tiến sĩ ở Đại học Greenwich. Nhóm HV phần đông dân kiến trúc: Cương, Khanh, Hưng, Việt, Thành, Hiếu... cùng một số bạn ở các trường khác như Loan, Nhung, 2 Hương, Ngọc, Tâm... Một số các bạn này đã thực sự là những fans đầu tiên của ca khúc 3Chai. Tâm và Thành chơi piano nhưng chúng tôi ít có dịp thưởng thức vì chẳng nhà đứa nào có đàn. Guitar thì nhiều, có bữa studio số 50 tập trung 4 cây guitar, trong đó có cây đàn màu xanh biển trông khá lạ mắt Thành vừa mua mang tới trình làng, cây guitar của Việt được coi là đẳng cấp cao nhất trong băng, cùng 2 cây đàn tàng tàng của Tuấn mang từ SG sang và của tôi mua tại London có 50 bảng chắc là xếp hạng rẻ tiền nhất. Các bạn có thể coi Việt chơi guitar trên Youtube tại studio 50, do tôi đã có lần ghi hình vào điện thoại di động và đưa lên Youtube. 
Nhưng ngón đệm ngẫu hứng của Tuấn cho bất kỳ ai hát bất kỳ bài nào thì thực sự không thể thiếu trong mọi cuộc vui. Mà thông thường thì các cuộc vui này chỉ gồm 2 phần chủ yếu là ẩm thực và ca nhạc. Đôi khi cuộc hội ngộ chỉ có Tuấn và tôi, chỉ để tập một vài bài mới của tôi.
Cuộc vui nào cũng đến lúc kết thúc. Trong một chuyến kết thúc như vậy tôi đưa Tuấn ra bến xe. Chiều thu lá rụng đầy mỗi bước chân như thêm ngại ngần cho cuộc chia tay. Vậy là tôi cũng nhảy lên xe bus N9 đi cùng Tuấn một đoạn. Lòng vòng đến bến Castle & Elephant thì tôi xuống xe để trở về nhà. Tuấn cũng lại xuống theo để tiễn tôi đi bộ một đoạn. Không chỗ nào tránh khỏi gió hun hút và lá vàng rơi xao xác trong ánh chiều tà. Về đến đường Du Cane lại càng thấy nhiều lá rụng hơn, vì là con đường nhỏ người ta chưa kịp dọn. Ý tưởng về ca khúc “Một chiều” đã ra đời khi tôi bước chân một mình dẫm trên lá rụng. Giai điệu được viết trước, làm khung cho một bài thơ lục bát viết sau.
Một vài tuần sau đó, bài hát được "trình diễn" lần đầu khi chúng tôi được mời đến dự party ở nhà Hiếu và Nhật. Có lẽ Hiếu và Nhật bây giờ cũng quên rồi, nhưng với Tuấn và tôi thì bài hát này là một trong những kỷ niệm khó quên về London.

Bản thu âm do Nguyễn Anh Tuấn hát và đệm guitar tại lamquanstudio.
 

MỘT CHIỀU
Tặng Nguyễn Anh Tuấn
Một chiều ta đến thăm nhau
Chia tay bến tàu xao xác lá khô
Hoàng hôn tím ngắt mơ hồ
Thoảng cơn gió buốt vu vơ trong lòng
Còn thăm nhau nữa hay không
Vừa chia tay đã là mong với chờ
Người về hay đi bơ vơ
Một chiều phai thoảng giấc mơ nắng chiều
Người ra đi mang nắng theo
Để vầng trăng mãi còn treo cuối trời
Một chiều ai đi qua đây
Để hồn ai se sẽ lay gió chiều
Trần Bắc Hải
-------
* Bài do anh Bắc Hải gửi  đăng chia sẻ với bạn yêu nhạc trên GAN.

3 nhận xét:

  1. phuc chiến vt16:06 3 tháng 6, 2012

    nghe hát mà cứ nghĩ mải. bắc hải bây giờ mới phát lộ tài năng.nhiều khi những kỹ niệm xa xưa cứ bắt mãi vương vấn.chỉ đưa tiễn nhau thôi mà xe bus.rồi lội bộ đi dưới nắng chiều.đôi khi lúc ấy ta không để ý dưới chân ta là lá khô của chiều thu lác đác rụng.chỉ ngần ấy thôi củng đã là hoài niệm.thơ rất hay mà nhạc cũng rất hợp.thời gian đó là năm nào vậy hải?rất cảm ơn đã cho mình thưởng thức một nhạc phẩm hay.

    Trả lờiXóa
  2. Lần đầu tiên thấy anh Phuc Chiến vt xuất hiện trong Góc Âm Nhạc. Em chào anh.
    Em rất thích bài hát "Một chiều" của anh BH đặc biệt với phần trình diễn của NAT. Bài hát gợi lại những khoảnh khắc bâng khuâng, lưu luyến mà ai cũng đã từng trải qua.
    Cảm ơn anh Bắc Hải.

    Trả lờiXóa
  3. Chào PC. Bạn đã động viên mình nhiều đấy. Mình vừa coi lại bản ký âm, thấy đề là "Thân tặng NAT, London 5/11/2006".
    Lục bát là một thể thơ rất khó phổ. Mình bị thất bại nhiều rồi, bữa đó mới quyết định thí nghiệm viết nhạc trước rồi mới làm ca từ theo thể thơ lục bát sau. Một kiểu ăn gian phải không?
    Với mình thì viết ca từ là khâu khó nhất trong khi viết ca khúc. Mình có thể viết những bản nháp nhạc không lời cho thơ lục bát điền vào, nhưng thường là bí rị nghĩ mãi chả ra thơ.

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.