Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Mùa Vu Lan nhớ Cha nhớ Mẹ

         "Yến Anh biết không, đã 13 năm nay bông hồng trên áo chị là màu trắng nhưng chị chưa một lần cài nó. Với chị, Mẹ vẫn hiện hữu đâu đó, Mẹ vẫn dõi theo các con. Chị không thấy Mẹ, nhưng chị cảm nhận được và chị vẫn thấy có Mẹ trong những giấc mơ. Chị biết Mẹ đã hoàn thành nghĩa vụ của mình với cuộc đời này và giờ Mẹ đang đi tiếp con đường của mình. Và chị biết chị phải luôn cố gắng sống sao để Mẹ không buồn. PS: "Trên đời này, nếu có một tình yêu thật sự, thì đó là tình yêu của mẹ!"--->...và tình yêu của cha."
         Đó là câu comment của ai đó đã viết dưới bài viết "Mùa Vu Lan nhớ Mẹ" của Hoàng Yến Anh.
         Nhân ngày nhớ Mẹ nhớ Cha, xin tặng tất cả những ai còn Cha, còn Mẹ, hiện hữu hay không còn hiện hữu trên cuộc đời này.

Bông Hồng Cài Áo
Sáng tác: Phạm Thế Mỹ - Trình bày: Hương Giang


(Biên tập từ nguồn: Wikipedia) 
         "Bông hồng cài áo" là tên một đoản văn viết về Mẹ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh và cũng là tên một ca khúc bất hủ do Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác trong thập niên 1960, lấy ý từ bài viết trên.
         Ban đầu, "Bông hồng cài áo" là tên một bài viết rất cảm động về Mẹ, do Thiền sư Thích Nhất Hạnh viết năm 1962 tại Sài Gòn. Trong bài viết, Thiền sư Thích Nhất Hạnh kể về một tập tục đẹp mà ông gặp ở Nhật Bản:
         "Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm (năm đó). Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh (Tokyo), nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng..."
         Trong bản văn, thay vì như ca khúc Lòng Mẹ ví tình Mẹ như biển bao la, như suối ngọt không cạn, Bông Hồng Cài Áo của nhà sư Nhất Hạnh vẽ nên người Mẹ qua những hình ảnh và lời văn đơn sơ mà gần gũi, và rất đỗi thân thương: "Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một như đường mía lau." Nhà sư cũng viết "Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên... Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ...Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ."
         Cuối cùng bản văn, nhà sư Nhất Hạnh viết: "Ðó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Ðóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi!"
       Như vậy ban đầu bông hoa ở đây không nhất thiết là hoa hồng. Tuy nhiên, khi tập tục này du nhập vào Việt Nam, thì hoa hồng là loại hoa được sử dụng phổ biến nhất...
       Nhiều ca sĩ đã thể hiện ca khúc này, trong số đó có Thái Thanh, Duy Khánh, Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Miên Đức Thắng, Nguyễn Hưng, Cẩm Vân, Quang Linh, Bằng Kiều, Đan Trường, Mạnh Quỳnh...

Lời bài hát
trích đoạn:
Một bông Hồng cho em
Một bông Hồng cho anh
Và một bông Hồng cho những ai
Cho những ai đang còn Mẹ
Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn
Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
...
Rồi một chiều nào đó anh về
Nhìn Mẹ yêu
Nhìn thật lâu
Rồi nói, nói với Mẹ rằng
"Mẹ ơi, Mẹ ơi... Mẹ có biết hay không?"
- Biết gì?
"Biết là, biết là... con thương Mẹ không?"
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em
Hãy cùng tôi vui sướng đi
Hãy cùng tôi vui sướng đi...

7 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Cảm ơn Xuân đã ghé qua nghe nhạc cùng mình. :)

      Xóa
  2. Hồng Thu ơi chị đang viết dở những vần thơ :Tóc mẹ , mở nghe bài hát cảm động qúa .Rất cám ơn em !

    Trả lờiXóa
  3. Ôi này ! Chỉ đến tiết Vu Lan mới nhớ MẸ nhớ CHA sao ? Tôi nghĩ , công ơn các bậc sinh thành không dừng ở chữ NHỚ . Các cụ đều mong mình cái việc LÀM . Than ôi ! Mấy ai làm theo được mong ước của các cụ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi nào cũng nhớ ạ, chỉ có điều những ngày này lại nhớ nhiều hơn. Em nghĩ, nếu thương bố, thương mẹ, sẽ làm được ạ.

      Xóa
  4. noi dung qua cam dong "Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên... Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức."

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.